喜雪答赵宗道学士

宋代 韩琦
去年大雪如山积,今年大旱千里赤。冻民虚死麦实少,稻子空乾无一获。 阴阳之沴已过差,物理固知当反极。入冬和气渐融怡,霈泽时时苏土脉。 广莫朝来一阵寒,变作雪花纷乱坼。琼树瑶台豁眼明,直疑误到神仙宅。 城中喜色与欢声,并在高楼歌舞席。老农视之笑复啼,大言累岁遭凶厄。 才下种时雨雪多,禾稼欲成无一滴。此回虽有丰登兆,未信天公真爱惜。 太守闻之亦惨颜,造化诚哉非易测。但愿天意悔前祸,岂使吾民常戚戚。
nián xuě shān   jīn nián hàn qiān chì dòng mín mài shí shǎo dào   zi kōng qián huò    
yīn yáng zhī guò chà   zhī dāng fǎn dōng jiàn róng pèi   shí shí mài    
guǎng 广 zhāo lái zhèn hán   biàn zuò xuě huā fēn luàn chè qióng shù yáo tái huō yǎn míng zhí   dào shén xiān zhái    
chéng zhōng huān shēng   bìng zài gāo lóu lǎo nóng shì zhī xiào   yán lěi suì zāo xiōng è    
cái xià zhǒng shí xuě duō   jià chéng huí suī yǒu fēng dēng zhào wèi   xìn tiān gōng zhēn ài    
tài shǒu wén zhī cǎn yán   zào huà chéng zāi fēi dàn yuàn tiān huǐ qián huò   shǐ 使 mín cháng