喜雪

宋代 吴芾
冻云黯淡浩无涯,雪阵横空势欲斜。 入户有人疑柳絮,绕园无处认梅花。 举头顿觉青山老,扑面还惊绿鬓华。 我醉未眠愁酒尽,挈瓶来问尔东家。
dòng yún àn dàn hào   xuě zhèn héng kōng shì xié
yǒu rén liǔ   rào yuán chǔ rèn méi huā
tóu dùn jué qīng shān lǎo   miàn hái jīng 绿 bìn huá
zuì wèi mián chóu jiǔ jǐn   qiè píng lái wèn ěr dōng jiā