喜雪

宋代 吴芾
糁遍山巅与水涯,天公着意做年华。 要令腊里呈三白,时向空中散六花。 勒住玉梅还可恨,妆成琼树却堪夸。 须知造物忧民切,预把丰穰报万家。
sǎn biàn shān diān shuǐ   tiān gōng zhuó zuò nián huá
yào lìng chéng sān bái   shí xiàng kōng zhōng sàn liù huā
lēi zhù méi hái hèn   zhuāng chéng qióng shù què kān kuā
zhī zào yōu mín qiè   fēng ráng bào wàn jiā