喜雪

宋代 陈襄
有客何方来,粲然游我庭。 推户出见之,颜色如瑶英。 问之不吾语,微风若闻声。 曰予朔方士,饮子南方名。 万里不相识,修涂一来经。 闻子官大府,高车尘冥冥。 有言未尝吐,低头敛光精。 西人趋向异,念予孤蒙行。 我欲友其德,顾己鸿毛轻。 予起谢不敏感,过辞非予聆。 感子虚白德,来化纯愚诚。 高风激万世,凜如伯夷清。 留子永今日,愿言报英琼。
yǒu fāng lái   càn rán yóu tíng  
tuī chū jiàn zhī   yán yáo yīng  
wèn zhī   wēi fēng ruò wén shēng  
yuē shuò fāng shì   yǐn zi nán fāng míng  
wàn xiāng shí   xiū lái jīng  
wén zi guān   gāo chē chén míng míng  
yǒu yán wèi cháng   tóu liǎn guāng jīng  
西 rén xiàng   niàn méng xíng  
yǒu   hóng 鸿 máo qīng  
xiè mǐn gǎn   guò fēi líng  
gǎn bái   lái huà chún chéng  
gāo fēng wàn shì   lǐn qīng  
liú yǒng jīn   yuàn yán bào yīng qióng