喜雪

宋代 楼钥
晓风吹起雪漫漫,来兆丰年喜有端。 玉树琼枝无限好,雪窗高阁不胜寒。 直疑天上梅花落,莫作人间柳絮看。 我欲乘风游汗漫,倚栏空自羡飞翰。
xiǎo fēng chuī xuě màn màn   lái zhào fēng nián yǒu duān  
shù qióng zhī xiàn hǎo   xuě chuāng gāo shèng hán  
zhí tiān shàng méi huā lào   zuò rén jiān liǔ kàn  
chéng fēng yóu hàn màn   lán kōng xiàn fēi hàn