喜雪

宋代 韩琦
朔雪飞残腊,融和变凛严。徐来花出在,骤急霰声兼。 数住天应惜,争繁酒易添。积深函久润,济大略微嫌。 雅意明书幌,多情入宴帘。舞腰难学转,峰顶尚饶尖。 露蕊仙盘挹,风毛鬣囿燖。宫墙胡粉画,梅梗蜀酥黏。 影澹三春絮,光寒八月蟾。垣涂谁复辨,巨壑有何厌。 狂助诗毫逸,清驱厉气潜。欢谣腾紫塞,喜色上彤幨。 凝霤收冰乳,堆庭镂虎盐。吾民无足虑,丰岁可前占。
shuò xuě fēi cán   róng biàn lǐn yán lái huā chū zài zhòu   xiàn shēng jiān    
shù zhù tiān yìng   zhēng fán jiǔ tiān shēn hán jiǔ rùn   lüè wēi xián    
míng shū huǎng   duō qíng yàn lián yāo nán xué zhuǎn fēng   dǐng shàng ráo jiān    
ruǐ xiān pán   fēng máo liè yòu xún gōng qiáng fěn huà méi   gěng shǔ nián    
yǐng dàn sān chūn   guāng hán yuè chán yuán shuí biàn   yǒu yàn    
kuáng zhù shī háo   qīng qián huān yáo téng sāi   shàng tóng chān    
níng liù shōu bīng   duī tíng lòu yán mín fēng   suì qián zhàn