喜雪

宋代 张嵲
澒洞四山没,万籁无遗声。 群飞喜凌乱。遍积爱宽平。 呈姿碧树立,照影方池清。 出户延幽意,斋心谢群灵。 幸有丰年望,初无丝竹情。 取乐付诸少,焚香观道经。 何事冲寒久,微吟诗句成。
hòng dòng shān méi   wàn lài shēng  
qún fēi líng luàn biàn ài kuān píng    
chéng 姿 shù   zhào yǐng fāng chí qīng  
chū yán yōu   zhāi xīn xiè qún líng  
xìng yǒu fēng nián wàng   chū zhú qíng  
zhū shǎo   fén xiāng guān dào jīng  
shì chōng hán jiǔ   wēi yín shī chéng