喜雪

宋代 韩琦
始骇经冬雪,时飞但敛尘。谁知高厚意,顿与发生春。 已慰三农望,何妨万卉新。病翁聊一醉,欢喜过斯民。
shǐ hài jīng dōng xuě   shí fēi dàn liǎn chén shéi zhī gāo hòu dùn   shēng chūn    
wèi sān nóng wàng   fáng wàn huì xīn bìng wēng liáo zuì huān   guò mín