喜宣甫至戏呈

宋代 许及之
陶溪路远强跻攀,犹得诗筒暂往还。有便催租俄败意,无心听鹊忽承颜。 菊花满径成三老,梅萼穿林见一斑。肯为转庵聊且住,预愁约束裹粮悭。
táo yuǎn qiáng pān   yóu shī tǒng zàn wǎng huán yǒu biàn cuī 便 é bài   xīn tīng què chéng yán    
huā mǎn jìng chéng sān lǎo   méi è chuān 穿 lín jiàn bān kěn wèi zhuǎn ān liáo qiě zhù   chóu yuē shù guǒ liáng qiān