喜文首座至

宋代 释德洪
机锋不减矮师叔,闻说丛林最饱参。无暇对人收冷涕,却能为我出寒岩。 春江柔橹何时听,夜雨山房且对谈。掣电一欢端可贵,此生俱是再眠蚕。
fēng jiǎn ǎi shī shū   wén shuō cóng lín zuì bǎo cān xiá duì rén shōu lěng què   néng wéi chū hán yán    
chūn jiāng róu shí tīng   shān fáng qiě duì tán chè diàn huān duān guì   shēng shì zài mián cán