喜翁卷归

宋代 薛师石
我老寡俦侣,年荒值冬迫。 膝下有啼寒,瓶中无储积。 岂不展转思,自欠经营策。 儒冠匪谬误,赋性素褊窄。 渊明疑夙世,荷锄心便适。 嗟余四友朋,惊见三化魄。 一翁尚凄凉,六秩因行役。 家贫病难愈,诗苦发全白。 昨来叩我们,偶信比邻宅。 闻语亟倒屣,已去倏无迹。 知君怀百忧,虽出难久客。 从今幸安居,况有旧泉石。 清晨过穷庐,竟夕主畴昔。 逝者已云远,相期守枯瘠。
lǎo guǎ chóu   nián huāng zhí dōng  
xià yǒu hán   píng zhōng chǔ  
zhǎn zhuǎn   qiàn jīng yíng  
guān fěi miù   xìng biǎn zhǎi  
yuān míng shì   chú xīn biàn 便 shì  
jiē yǒu péng   jīng jiàn sān huà  
wēng shàng liáng   liù zhì yīn xíng  
jiā pín bìng nán   shī quán bái  
zuó lái kòu men   ǒu xìn lín zhái  
wén dǎo   shū  
zhī jūn huái 怀 bǎi yōu   suī chū nán jiǔ  
cóng jīn xìng ān   kuàng yǒu jiù quán shí  
qīng chén guò qióng   jìng zhǔ chóu  
shì zhě yún yuǎn   xiāng shǒu