修竹诗寄沈公辅

明代 王洪
修竹一何盛,生此南山岑。苍松冠其阳,灵芝蔽其阴。 蟠地下冥漠,干云上萧森。凉飙飒然至,清籁时自吟。 幽响振虚谷,秀色滋远林。丹山有奇乌,昆崙有珍禽。 羽翼何葳蕤,翻飞此岖嵚。交鸣泬寥外,共栖苍翠深。 桃李发春墟,容冶竞追寻。夫容亦窈窕,媚此秋江浔。 时至岂无华,岁寒难比心。猗猗诚为美,亭亭良所钦。 因之赋淇澳,永言谐素襟。
xiū zhú shèng   shēng nán shān cén cāng sōng guān yáng líng   zhī yīn    
pán xià míng   gān yún shàng xiāo sēn liáng biāo rán zhì qīng   lài shí yín    
yōu xiǎng zhèn   xiù yuǎn lín dān shān yǒu kūn   lún yǒu zhēn qín    
wēi ruí   fān fēi qīn jiāo míng jué liáo wài gòng   cāng cuì shēn    
táo chūn   róng jìng zhuī xún róng yǎo tiǎo mèi   qiū jiāng xún    
shí zhì huá   suì hán nán xīn chéng wèi měi tíng   tíng liáng suǒ qīn    
yīn zhī   yǒng yán xié jīn