秀州通越门外八九里临水多佳木茂树以便风不得停舟一赏怆然为诗

宋代 苏舜钦
密树重萝覆水光,珍禽无数语琅琅。惊帆瞥过如飞鸟,回首风烟空断肠。
shù zhòng luó shuǐ guāng   zhēn qín shù láng láng jīng fān piē guò fēi niǎo   huí shǒu fēng yān kōng duàn cháng