秀野亭二首

宋代 李新
眼缬蒙茸真草木,春归广莫自文章。 妙回玉指香罗密,只许杨花傍小床。
yǎn xié méng róng zhēn cǎo   chūn guī guǎng 广 wén zhāng
miào huí zhǐ xiāng luó   zhǐ yáng huā bàng xiǎo chuáng