秀野草堂图歌次顾十一侠君原韵

清代 查慎行
某树某水与某丘,旷怀往往消百忧。无端弓旌被缰锁,坐对尘壒生牢愁。 卢鸿草堂图,阅世已千载。十志并流传,其人俨如在。 问谁好事供潇洒,毋乃真迹留王宰。华亭最晚出,模本发精采。 今之妙手继者谁,摩诘前身应画师。丹青一变粉墨骨,写向尺幅尤雄奇。 云是吴中小秀野,何斯佳境移于斯。堂中主人顾十一,结客论文两豪逸。 百家汎滥流溯源,万口喧传名副实。我是当年入座人,淋漓衫袖梨花春。 爱其披豁气谊真,丰格仿佛余先民。宴衎之乐非丝竹,水色烟光八窗绿。 半酣䬃沓风雨来,喷玉跳珠三百斛。铁崖老矣阿瑛贫,空巷间抛薜萝屋。 可怜相见凤城西,僦舍还同燕子栖。犹能折柬致朋旧,局促肯放诗名低。 我诗胡足道,依样葫芦画中稿。惟君痴嗜之,擘纸含毫共研讨。 留题惯恼麓台翁,作记深惭竹垞老。吁嗟乎神仙富贵孰有无,默存岂必皆清都。 梦中五岳巾箱图,君归来兮挟我俱。以神为马蘧为庐,一息十反良可娱。 赁舂龌龊难久居,乃独怜君屋上乌。
mǒu shù mǒu shuǐ mǒu qiū   kuàng huái 怀 wǎng wǎng xiāo bǎi yōu duān gōng jīng bèi jiāng suǒ   zuò duì chén ài shēng láo chóu
hóng 鸿 cǎo táng   yuè shì qiān zǎi shí zhì bìng liú chuán   rén yǎn zài
wèn shuí hǎo shì gōng xiāo   nǎi zhēn liú wáng zǎi huá tíng zuì wǎn chū   běn jīng cǎi
jīn zhī miào shǒu zhě shuí   jié qián shēn yīng huà shī dān qīng biàn fěn   xiě xiàng chǐ yóu xióng
yún shì zhōng xiǎo xiù   jiā jìng táng zhōng zhǔ rén shí   jié lùn wén liǎng háo
bǎi jiā fàn làn liú yuán   wàn kǒu xuān chuán míng shí shì dāng nián zuò rén   lín shān xiù huā chūn
ài huō zhēn   fēng fǎng 仿 xiān mín yàn kàn zhī fēi zhú   shuǐ yān guāng chuāng 绿
bàn hān fēng lái   pēn tiào zhū sān bǎi tiě lǎo ā yīng pín   kōng xiàng jiān pāo luó
lián xiāng jiàn fèng chéng 西   jiù shè hái tóng yàn zi yóu néng shé jiǎn zhì péng jiù   kěn fàng shī míng
shī dào   yàng lu huà zhōng gǎo 稿 wéi jūn chī shì zhī   bāi zhǐ hán háo gòng yán tǎo
liú guàn nǎo tái wēng   zuò shēn cán zhú chá lǎo jiē shén xiān guì shú yǒu   cún jiē qīng dōu
mèng zhōng yuè jīn xiāng   jūn guī lái xié shén wèi wèi   shí fǎn liáng
lìn chōng chuò nán jiǔ   nǎi lián jūn shàng