修行颂

唐代 慧能
说通及心通,如日处虚空。惟传顿教法,出世破邪宗。 教即无顿渐,迷悟有迟疾。若学顿教法,愚人不可悉。 说即须万般,合离还归一。烦恼暗宅中,常须生惠日。 邪来因烦恼,正来烦恼除。邪正悉不用,清净至无馀。 菩提本清净,起心即是妄。净性在妄中,但正除三障。 世间若修道,一切尽不妨。常见自己过,与道即相当。 色类自有道,离道别觅道。觅道不见道,到头还自恼。 若欲见真道,行正即是道。自若无正心,暗行不见道。 若真修道人,不见世间过。若见世间非,自非却是左。 他非我无罪,我非自有罪。但自去非心,打破烦恼碎。 若欲化愚人,是须有方便。勿令彼有疑,即有菩提现。 法元在世间,于世出世间。勿离世间上,外求出世间。 邪见是世间,正见出世间。邪正悉打却,菩提性宛然。 此但是顿教,亦名为大乘。迷来经累劫,悟则刹那间。
shuō tōng xīn tōng   chù kōng wéi chuán dùn jiào   chū shì xié zōng
jiào dùn jiàn   yǒu chí ruò xué dùn jiào   rén
shuō wàn bān   hái guī fán nǎo àn zhái zhōng   cháng shēng huì
xié lái yīn fán nǎo   zhèng lái fán nǎo chú xié zhèng yòng   qīng jìng zhì
běn qīng jìng   xīn shì wàng jìng xìng zài wàng zhōng   dàn zhèng chú sān zhàng
shì jiān ruò xiū dào   qiè jǐn fáng cháng jiàn guò   dào xiāng dāng
lèi yǒu dào   dào bié dào dào jiàn dào   dào tóu hái nǎo
ruò jiàn zhēn dào   xíng zhèng shì dào ruò zhèng xīn   àn xíng jiàn dào
ruò zhēn xiū dào rén   jiàn shì jiān guò ruò xiàn shì jiān fēi   fēi què shì zuǒ
fēi zuì   fēi yǒu zuì dàn fēi xīn   fán nǎo suì
ruò huà rén   shì yǒu fāng biàn 便 lìng yǒu   yǒu xiàn
yuán zài shì jiān   shì chū shì jiān shì jiān shàng   wài qiú chū shì jiān
xié jiàn shì shì jiān   zhèng jiàn chū shì jiān xié zhèng què   xìng wǎn rán
dàn shì dùn jiào   míng wéi chéng lái jīng lèi jié   chà jiān