修西方十二时 其十二

唐代 道镜 善导
鸡鸣丑,壮盛俄然即衰朽。忙忙刹海更无亲,唯有弥陀独招手。
míng chǒu   zhuàng shèng é rán shuāi xiǔ máng máng shā hǎi gèng qīn wéi   yǒu tuó zhāo shǒu