绣停针

宋代 陆游
叹半纪,跨万里秦吴,顿觉衰谢。回首鹓行,英俊并游,咫尺玉堂金马。气凌嵩华。负壮略、纵横王霸。梦经洛浦梁园,觉来泪流如泻。 山林定去也。却自恐说著,少年时话。静院焚香,闲倚素屏,今古总成虚假。趁时婚嫁。幸自有、湖边茅舍。燕归应笑,客中又还过社。
tàn bàn   kuà wàn qín   dùn jué shuāi xiè huí shǒu yuān xíng   yīng jùn bìng yóu   zhǐ chǐ táng jīn líng sōng huá zhuàng lüè zòng héng wáng mèng jīng luò liáng yuán   jué lái lèi liú xiè
shān lín dìng què kǒng shuō zhù   shào nián shí huà jìng yuàn fén xiāng   xián píng   jīn zǒng chéng jiǎ chèn shí hūn jià xìng yǒu biān máo shè yàn guī yīng xiào   zhōng yòu hái guò shè