休日与客燕语既去听小儿诵书因复作草数纸

宋代 陆游
赐沐家居谢掾曹,暂将萧散慰勤劳。 琅琅应节儿书熟,亹亹生风客论高。 玉屑名牋来濯锦,风漪奇石出临洮。 托盟翰墨吾安敢,挥洒淋漓自足豪。
jiā xiè yuàn cáo   zàn jiāng xiāo sàn wèi qín láo  
láng láng yīng jié ér shū shú   wěi wěi shēng fēng lùn gāo  
xiè míng jiān lái zhuó jǐn   fēng shí chū lín táo  
tuō méng hàn ān gǎn   huī lín háo