休日出郊三首 其一

元代 范梈
上方钟鼓昼依稀,出定诸僧绾法衣。迎客犹能下殿走,访人更有待寻归。 秃鹙近水行仍啄,危燕当梁乳更飞。自古旅怀烦慰藉,并游万事莫相违。
shàng fāng zhōng zhòu   chū dìng zhū sēng wǎn yíng yóu néng xià diàn 殿 zǒu   fǎng 访 rén gèng yǒu dài xún guī
qiū jìn shuǐ xíng réng zhuó   wēi yàn dāng liáng gèng fēi huái 怀 fán wèi jiè   bìng yóu wàn shì xiāng wéi