休镊白

明代 释宗泐
休镊髭髯白,从教次第生。和风消不得,妙药染难成。 间竹梅初破,黏松雪半晴。今朝閒把镜,稍共鬓毛明。
xiū niè rán bái   cóng jiào shēng fēng xiāo miào   yào rǎn nán chéng    
jiān zhú méi chū   nián sōng xuě bàn qíng jīn zhāo xián jìng shāo   gòng bìn máo míng