休沐东还胄贵里示端

唐代 韦应物
宦游三十载,田野久已疏。休沐遂兹日,一来还故墟。 山明宿雨霁,风暖百卉舒。泓泓野泉洁,熠熠林光初。 竹木稍摧翳,园场亦荒芜。俯惊鬓已衰,周览昔所娱。 存没恻私怀,迁变伤里闾。欲言少留心,中复畏简书。 世道良自退,荣名亦空虚。与子终携手,岁晏当来居。
huàn yóu sān shí zài   tián jiǔ shū xiū suì   lái huán
shān míng 宿   fēng nuǎn bǎi huì shū hóng hóng quán jié   lín guāng chū
zhú shāo cuī   yuán chǎng huāng jīng bìn shuāi   zhōu lǎn suǒ
cún méi huái 怀   qiān biàn shāng yán shǎo liú xīn   zhōng wèi jiǎn shū
shì dào liáng tuì 退   róng míng kōng zi zhōng xié shǒu   suì yàn dāng lái