休沐

宋代 宋祁
出休连日似山郎,坐有蛩毡沐有汤。 缸面酒华随日转,琴中松韵共风长。 宫卑宁为今无巧,愚极曾闻古是狂。 自顾支离身碌碌,补归囊被亦何妨。
chū xiū lián shì shān láng   zuò yǒu qióng zhān yǒu tāng
gāng miàn jiǔ huá suí zhuǎn   qín zhōng sōng yùn gòng fēng zhǎng
gōng bēi níng wèi jīn qiǎo   céng wén shì kuáng
zhī shēn   guī náng bèi fáng