休假还旧业便使(一作卢象诗)

唐代 王维
谢病始告归,依依入桑梓。家人皆伫立,相候衡门里。 时辈皆长年,成人旧童子。上堂嘉庆毕,顾与姻亲齿。 论旧忽馀悲,目存且相喜。田园转芜没,但有寒泉水。 衰柳日萧条,秋光清邑里。入门乍如客,休骑非便止。 中饮顾王程,离忧从此始。
xiè bìng shǐ gào guī   sāng jiā rén jiē zhù   xiāng hòu héng mén
shí bèi jiē cháng nián   chéng rén jiù tóng shàng táng jiā qìng   yīn qīn chǐ 齿
lùn jiù bēi   cún qiě xiāng tián yuán zhuǎn méi   dàn yǒu hán quán shuǐ
shuāi liǔ xiāo tiáo   qiū guāng qīng mén zhà   xiū fēi biàn 便 zhǐ
zhōng yǐn wáng chéng   yōu cóng shǐ