绣观音

宋代 章甫
蜀人多巧思,组绣用功深。 生绡三尺余,成此观世音。 慈悲欢喜容,如出旃檀林。 莲花随步武,缨络缦衣襟。 手中杨柳枝,时布慈云阴。 誓度诸有情,能以音声寻。 由茲善幻力,使我生恭钦。 仰瞻大自在,本以一寸针。 众生与诸佛,其实同此心。 愿学闻思修,苦海脱浮沉。
shǔ rén duō qiǎo   xiù yòng gōng shēn  
shēng xiāo sān chǐ   chéng guān shì yīn  
bēi huān róng   chū zhān tán lín  
lián huā suí   yīng luò màn jīn  
shǒu zhōng yáng liǔ zhī   shí yún yīn  
shì zhū yǒu qíng   néng yīn shēng xún  
yóu shàn huàn   shǐ 使 shēng gōng qīn  
yǎng zhān zai   běn cùn zhēn  
zhòng shēng zhū   shí tóng xīn  
yuàn xué wén xiū   hǎi tuō chén