戏题赠二小男

唐代 刘长卿
异乡流落频生子,几许悲欢并在身。欲并老容羞白发, 每看儿戏忆青春。未知门户谁堪主,且免琴书别与人。 何幸暮年方有后,举家相对却沾巾。
xiāng liú luò pín shēng   bēi huān bìng zài shēn bìng lǎo róng xiū bái  
měi kàn ér qīng chūn wèi zhī mén shuí kān zhǔ   qiě miǎn qín shū bié rén
xìng nián fāng yǒu hòu   jiā xiāng duì què zhān jīn