戏题松树

唐代 皎然
为爱松声听不足,每逢松树遂忘还。 翛然此外更何事,笑向闲云似我闲。
wèi ài sōng shēng tīng   měi féng sōng shù suì wàng hái
xiāo rán wài gèng shì   xiào xiàng xián yún shì xián