溪亭醉卧用季仙韵

宋代 刘学箕
客眠梦梦永,花气著衣深。 枕借溪中石,云开体上衾。 醒来揩乱眼,风雨涤烦襟。 得句无人解,惟予识子心。
mián mèng mèng yǒng   huā zhù shēn  
zhěn jiè zhōng shí   yún kāi shàng qīn  
xǐng lái kāi luàn yǎn   fēng fán jīn  
de rén jiě   wéi shí zi xīn