西亭

唐代 韦应物
亭宇丽朝景,帘牖散暄风。小山初构石,珍树正然红。 弱藤已扶树,幽兰欲成丛。芳心幸如此,佳人时不同。
tíng cháo jǐng   lián yǒu sàn xuān fēng xiǎo shān chū gòu shí   zhēn shù zhèng rán hóng
ruò téng shù   yōu lán chéng cóng fāng xīn xìng   jiā rén shí tóng