西塔

宋代 李彭
秋山何秀整,风磴颇峥嵘。寺古残僧病,门深旧犬迎。 崖蜂将割蜜,涧鸟自呼名。毳衲典刑在,萧然物外情。
qiū shān xiù zhěng   fēng dèng zhēng róng cán sēng bìng mén   shēn jiù quǎn yíng    
fēng jiāng   jiàn niǎo míng cuì diǎn xíng zài xiāo   rán wài qíng