惜笋二首

宋代 刘克庄
手移孤竹氏,遍地长孙枝。 挺挺堪传嫡,疏疏欲咎谁。 汝馋犹可忍,吾俗恐难医。 虽有监临法,宽柔不忍施。
shǒu zhú shì   biàn zhǎng sūn zhī
tǐng tǐng kān chuán   shū shū jiù shuí
chán yóu rěn   kǒng nán
suī yǒu jiān lín   kuān róu rěn shī