溪寺水阁闲眺因寄宋使君
溪木萧条一凭阑,玉霜飞后浪花寒。钓鱼船上风烟暝,
古木林中砧杵干。至竟道心方始是,空耽山色亦无端。
谁如太守分忧外,时把西经尽日看。
xī
溪
mù
木
xiāo
萧
tiáo
条
yī
一
píng
凭
lán
阑
,
yù
玉
shuāng
霜
fēi
飞
hòu
后
làng
浪
huā
花
hán
寒
。
。
diào
钓
yú
鱼
chuán
船
shàng
上
fēng
风
yān
烟
míng
暝
,
gǔ
古
mù
木
lín
林
zhōng
中
zhēn
砧
chǔ
杵
gàn
干
。
。
zhì
至
jìng
竟
dào
道
xīn
心
fāng
方
shǐ
始
shì
是
,
kōng
空
dān
耽
shān
山
sè
色
yì
亦
wú
无
duān
端
。
。
shuí
谁
rú
如
tài
太
shǒu
守
fèn
分
yōu
忧
wài
外
,
shí
时
bǎ
把
xī
西
jīng
经
jìn
尽
rì
日
kàn
看
。
。