希庶斋为姚忠赋

元代 郭奎
帝舜称大孝,天下犹敝屣。父母或在堂,不许友以死。 圣贤有明训,百行由此始。昔当汉祚衰,曹暪奋雄起。 嗟嗟刘豫州,士慕如归水。君臣分未定,徐庶乃为子。 方寸以亲乱,慷慨谢知己。后世称其贤,高名策青史。 谁谓千载下,行迹偶同轨。念君遭艰虞,羁旅万馀里。 结斋匡庐阴,菽水具甘旨。愉悦承亲颜,乐在其中矣。 大江何滔滔,河流亦瀰瀰。思君石也坚,患难安所止。 今为二千石,孝养良无比。
shùn chēng xiào   tiān xià yóu huò zài táng   yǒu
shèng xián yǒu míng xùn   bǎi xíng yóu shǐ dāng hàn zuò shuāi   cáo mèn fèn xióng
jiē jiē liú zhōu   shì guī shuǐ jūn chén fēn wèi dìng   shù nǎi wèi zi
fāng cùn qīn luàn   kāng kǎi xiè zhī hòu shì chēng xián   gāo míng qīng shǐ
shuí wèi qiān zǎi xià   xíng ǒu tóng guǐ niàn jūn zāo jiān   wàn
jié zhāi kuāng yīn   shū shuǐ gān zhǐ yuè chéng qīn yán   zài zhōng
jiāng tāo tāo   liú jūn shí jiān   huàn nàn ān suǒ zhǐ
jīn wèi èr qiān dàn   xiào yǎng liáng