戏书客舍

宋代 刘克庄
已去光阴挽不回,渐惊老态逼人来。 决河犹有方堪塞,脱发应无术可栽。 圯戌宝藏惟檄草,南游稛载是诗材。 客愁何物禁当得,聊向旗亭买一杯。
guāng yīn wǎn huí   jiàn jīng lǎo tài rén lái
jué yóu yǒu fāng kān sāi   tuō yīng shù zāi
bǎo zàng wéi cǎo   nán yóu kǔn zǎi shì shī cái
chóu jìn dāng de   liáo xiàng tíng mǎi bēi