蟋蟀吟秋燕飞二首 其一 蟋蟀吟

清代 张问陶
蟋蟀吟,声断续。咽唈不胜啼,清商动林木。鹍鸡筋作琵琶弦,铁拨夜弹水灵曲。 有客沾罗衣,热泪忽盈掬。混沌凿死三万秋,人间何物能无愁。 英雄失路吞声哭,烈士途穷悲击筑。诗三百篇,大抵贤人发愤之所为。 千古穷愁同一致,后涕与前泣,不待相摹追。尔岂感于死生离别之不容己,迎霜号月鸣声悲。 一听感孤吟,再听若为赓。呼俦复啸侣,中夜万羽戛戛鸣。 素女破瑟之弦二十五,一弦一柱皆商声。胡笳乍拍千人怒,楚歌四起一军惊。 何不学为鸾笙凤吹悦人耳,无乃造物赋尔偏多情。 蟋蟀吟,重唧唧。晓露深,草根湿。如驱万马,长城窟黑。 天高秋气清,尔胡多不平。岂独放臣逐子弃妻怨友耿耿不能寐,我亦听此心怦怦。 明星荧荧大如月,欲眠未眠声转烈,一灯欲死东方白。
shuài yín   shēng duàn yàn shèng   qīng shāng dòng lín kūn jīn zuò pa xián   tiě dàn shuǐ líng
yǒu zhān luó   lèi yíng hùn dùn záo sān wàn qiū   rén jiān néng chóu
yīng xióng shī tūn shēng   liè shì qióng bēi zhù shī sān bǎi piān   xián rén fèn zhī suǒ wéi
qiān qióng chóu tóng zhì   hòu qián   dài xiāng zhuī ěr gǎn shēng bié zhī róng   yíng shuāng hào yuè míng shēng bēi
tīng gǎn yín   zài tīng ruò wéi gēng chóu xiào   zhōng wàn jiá jiá míng
zhī xián èr shí   xián zhù jiē shāng shēng jiā zhà pāi qiān rén   chǔ jūn jīng
xué wèi luán shēng fèng chuī yuè rén ěr   nǎi zào ěr piān duō qíng
shuài yín   zhòng xiǎo shēn   cǎo gēn shī 湿 wàn   cháng chéng hēi
tiān gāo qiū qīng   ěr duō píng fàng chén zhú zi yuàn yǒu gěng gěng néng mèi   tīng xīn pēng pēng
míng xīng yíng yíng yuè   mián wèi mián shēng zhuǎn liè   dēng dōng fāng bái