戏石唐山隐者
石唐仙室紫云深,颍阳真人此算心。
真人已去升寥廓,岁岁岩花自开落。
我昔曾为洛阳客,偶向岩前坐盘石。
四字丹书万仞崖,神清之洞锁楼台。
云深路绝无人到,鸾鹤今应待我来。
shí
石
táng
唐
xiān
仙
shì
室
zǐ
紫
yún
云
shēn
深
,
yǐng
颍
yáng
阳
zhēn
真
rén
人
cǐ
此
suàn
算
xīn
心
。
zhēn
真
rén
人
yǐ
已
qù
去
shēng
升
liáo
寥
kuò
廓
,
suì
岁
suì
岁
yán
岩
huā
花
zì
自
kāi
开
luò
落
。
wǒ
我
xī
昔
céng
曾
wèi
为
luò
洛
yáng
阳
kè
客
,
ǒu
偶
xiàng
向
yán
岩
qián
前
zuò
坐
pán
盘
shí
石
。
sì
四
zì
字
dān
丹
shū
书
wàn
万
rèn
仞
yá
崖
,
shén
神
qīng
清
zhī
之
dòng
洞
suǒ
锁
lóu
楼
tái
台
。
yún
云
shēn
深
lù
路
jué
绝
wú
无
rén
人
dào
到
,
luán
鸾
hè
鹤
jīn
今
yìng
应
dài
待
wǒ
我
lái
来
。