西施石

唐代 楼颖
西施昔日浣纱津,石上青苔思杀人。 一去姑苏不复返,岸旁桃李为谁春。
西 shī huàn shā jīn   shí shàng qīng tái shā rén
fǎn   àn páng táo wèi shuí chūn