西省海棠(有序)

明代 杨基
山西公子虬髯客,到处寻梅认香白。 春风省掖海棠开,暂去还来抛不得。 嗟我有癖常自笑,不意逢君同此癖。 晓窗云暖风日妍,数朵娉婷春半拆。 睡损红绡腻有痕,舞酣金殿娇无力。 银灯不如微月照,珠帘更着疏烟隔。 飞燕轻盈富贵姿,玉环态度神仙格。 此日凝妆青琐外,当时擅宠沉香北。 繁开似妒却冥冥,半吐欲言终默默。 岂惟人爱亦自爱,不独春惜当谁惜。 细雨重阴也看来,莫对空枝慢相亿。
shān 西 gōng qiú rán   dào chù xún méi rèn xiāng bái
chūn fēng shěng hǎi táng kāi   zàn hái lái pāo
jiē yǒu cháng xiào   féng jūn tóng
xiǎo chuāng yún nuǎn fēng yán   shù duǒ pīng tíng chūn bàn chāi
shuì sǔn hóng xiāo yǒu hén   hān jīn diàn 殿 jiāo
yín dēng wēi yuè zhào   zhū lián gèng zhe shū yān
fēi yàn qīng yíng guì 姿   huán tài shén xiān
níng zhuāng qīng suǒ wài   dāng shí shàn chǒng chén xiāng běi
fán kāi shì què míng míng   bàn yán zhōng
wéi rén ài ài   chūn dāng shuí
zhòng yīn kàn lái   duì kōng zhī màn xiāng 亿