西山杂诗七首 其五

明代 李东阳
望尽孤云入杳冥,翠微深处一茅亭。高台地迥秋先至,古榻僧閒昼亦扃。 诗思更随流水远,醉魂还为碧山醒。凭虚试彻凌云调,应有游人下界听。
wàng jǐn yún yǎo míng   cuì wēi shēn chù máo tíng gāo tái jiǒng qiū xiān zhì   sēng xián zhòu jiōng    
shī gèng suí liú shuǐ yuǎn   zuì hún hái wèi shān xǐng píng shì chè líng yún diào yīng   yǒu yóu rén xià jiè tīng