西山兰若试茶歌

唐代 刘禹锡
山僧后檐茶数丛,春来映竹抽新茸。宛然为客振衣起, 自傍芳丛摘鹰觜。斯须炒成满室香,便酌砌下金沙水。 骤雨松声入鼎来,白云满碗花徘徊。悠扬喷鼻宿酲散, 清峭彻骨烦襟开。阳崖阴岭各殊气,未若竹下莓苔地。 炎帝虽尝未解煎,桐君有箓那知味。新芽连拳半未舒, 自摘至煎俄顷馀。木兰沾露香微似,瑶草临波色不如。 僧言灵味宜幽寂,采采翘英为嘉客。不辞缄封寄郡斋, 砖井铜炉损标格。何况蒙山顾渚春,白泥赤印走风尘。 欲知花乳清泠味,须是眠云跂石人。
shān sēng hòu yán chá shù cóng   chūn lái yìng zhú chōu xīn róng wǎn rán wèi zhèn  
bàng fāng cóng zhāi yīng chǎo chéng mǎn shì xiāng   biàn 便 zhuó xià jīn shā shuǐ
zhòu sōng shēng dǐng lái   bái yún mǎn wǎn huā pái huái yōu yáng pēn 宿 chéng sàn  
qīng qiào chè fán jīn kāi yáng yīn lǐng shū   wèi ruò zhú xià méi tái
yán suī cháng wèi jiě jiān   tóng jūn yǒu zhī wèi xīn lián quán bàn wèi shū  
zhāi zhì jiān é qǐng lán zhān xiāng wēi shì   yáo cǎo lín
sēng yán líng wèi yōu   cǎi cǎi qiào yīng wèi jiā jiān fēng jùn zhāi  
zhuān jǐng tóng sǔn biāo kuàng méng shān zhǔ chūn   bái chì yìn zǒu fēng chén
zhī huā qīng líng wèi   shì mián yún shí rén