西山寒溪

宋代 张耒
兹行颇閒暇,聊此山水间。幸有所携人,臭味同一源。 山溪并修涧,嘉木间蒲莲。杉松鸣古刹,始觉此溪寒。 孤亭出屋背,石磴相牵攀。迎客穷道人,俯偻须眉斑。 释子具粗粝,虽贫有馀欢。午登西山去,路作九曲弯。 山禽惯不惊,夏木秀且繁。缅怀紫髯公,奠玉祠天坛。 豪强有遗韵,兴废无留观。空岩一泓泉,引予掏清甘。 至人悲热恼,遗此消昏烦。我茶非世间,天上苍月团。 为尔惜不得,烹瀹浇晨餐。深谷晚易阴,快雨时斑斑。 但见夹道松,龙髯湿苍颜。念我亦閒人,屏居闭柴关。 不使倒珠玉,济我胸中悭。之官亦漫浪,遇胜却盘桓。 平生据顽钝,信命傲忧患。言归徒旅疲,就荫休征鞍。 却视来时舟,一叶系荒湾。
xíng xián xiá   liáo shān shuǐ jiān xìng yǒu suǒ xié rén chòu   wèi tóng yuán    
shān bìng xiū jiàn   jiā jiān lián shān sōng míng chà shǐ   jué hán    
tíng chū bèi   shí dèng xiāng qiān pān yíng qióng dào rén   méi bān    
shì   suī pín yǒu huān dēng shān 西   zuò jiǔ wān    
shān qín guàn jīng   xià xiù qiě fán miǎn huái 怀 rán gōng diàn   tiān tán    
háo qiáng yǒu yùn   xīng fèi liú guān kōng yán hóng quán yǐn   tāo qīng gān    
zhì rén bēi nǎo   xiāo hūn fán chá fēi shì jiān tiān   shàng cāng yuè tuán    
wéi ěr   pēng yuè jiāo chén cān shēn wǎn yīn kuài   shí bān bān    
dàn jiàn jiā dào sōng   lóng rán shī 湿 cāng yán niàn xián rén bǐng   chái guān    
shǐ 使 dào zhū   xiōng zhōng qiān zhī guān màn làng   shèng què pán huán    
píng shēng wán dùn   xìn mìng ào yōu huàn yán guī jiù   yīn xiū zhēng ān    
què shì lái shí zhōu   huāng wān