席上赠东麓山人

明代 宗臣
茫茫飘素发,曲曲到寒扉。乱石蘼芜径,残春薜荔衣。 一尊青鸟去,双袖白云归。九十犹能赋,如君世更稀。
máng máng piāo   dào hán fēi luàn shí jìng cán   chūn    
zūn qīng niǎo   shuāng xiù bái yún guī jiǔ shí yóu néng   jūn shì gèng