席上题黄莺

明代 李江
满眼柔香嫩绿时,东风和雨柳丝丝。一梭便是经纶术,半舌还应律吕奇。 振翅出于幽谷处,着身飞上打头枝。平生不爱多言语,一叫春风天下知。
mǎn yǎn róu xiāng nèn 绿 shí   dōng fēng liǔ suō biàn shì 便 jīng lún shù bàn   shé hái yìng    
zhèn chì chū yōu chǔ   zhe shēn fēi shàng tóu zhī píng shēng ài duō yán   jiào chūn fēng tiān xià zhī