溪上露坐

宋代 陆游
水际风生爽拂裾,比邻自集不劳呼。 昏鸦杳杳飞初定,远树离离望欲无。 新竹出林时解箨,小荷翻露已成珠。 桥东一径苍苔滑,归舍还须稚子扶。
shuǐ fēng shēng shuǎng   lín láo
hūn yǎo yǎo fēi chū dìng   yuǎn shù wàng
xīn zhú chū lín shí jiě tuò   xiǎo fān chéng zhū
qiáo dōng jìng cāng tái huá   guī shě hái zhì