惜日

宋代 王安石
白日照四方,当在中天留。 春风地上行,当与时周游。 和气所披拂,槁乾却湿柔。 爱欲传万物,势难停一州。 栖栖孔子者,惜日此之由。 不能使此邦,利泽施诸侯。 岂若驾以行,使我遇者稠。 当时三千人,齐宋楚陈周。 小者传吾粗,大能传奥幽。 道散学以圣,众源乃常流。 吾初如匏瓜,彼亦孰知丘。 唯士欲自达,穷通非外求。 岂必相天子,乃能经九畴。 行虽耻强勉,闭户非良谋。
bái zhào fāng   dāng zài zhōng tiān liú
chūn fēng shàng xíng   dāng shí zhōu yóu
suǒ   gǎo qián què shī 湿 róu
ài chuán wàn   shì nán tíng zhōu
kǒng zhě   zhī yóu
néng shǐ 使 bāng   shī zhū hóu
ruò jià xíng   shǐ 使 zhě chóu
dāng shí sān qiān rén   sòng chǔ chén zhōu
xiǎo zhě chuán   néng chuán ào yōu
dào sàn xué shèng   zhòng yuán nǎi cháng liú
chū páo guā   shú zhī qiū
wéi shì   qióng tōng fēi wài qiú
xiāng tiān   nǎi néng jīng jiǔ chóu
xíng suī chǐ qiáng miǎn   fēi liáng móu