息壤诗

宋代 苏轼
帝息此壤,以藩幽台。 有神司之,随取而培。 帝敕下民,无敢或开。 惟帝不言,以雷以雨。 惟民知之,幸帝之怒。 帝茫不知,谁敢以告。 帝怒不常,下土是震。 使民前知,是役於民。 无是坟者,谁取谁干。 惟其的之,是以射之。
rǎng   fān yōu tái  
yǒu shén zhī   suí ér péi  
chì xià mín   gǎn huò kāi  
wéi yán   léi  
wéi mín zhī zhī   xìng zhī  
máng zhī   shuí gǎn gào  
cháng   xià shì zhèn  
shǐ 使 mín qián zhī   shì mín  
shì fén zhě   shuí shuí gàn  
wéi de zhī   shì shè zhī