喜七兄疾愈二首

宋代 张耒
净名居士本非病,五禽先生能养身。 家人但讶少林观,乡里不知颜子贫。 身内固知精是药,人间惟有道通神。 喜闻渐离乌皮几,花气晴来欲逼人。
jìng míng shì běn fēi bìng   qín xiān sheng néng yǎng shēn  
jiā rén dàn shǎo lín guān   xiāng zhī yán zi pín  
shēn nèi zhī jīng shì yào   rén jiān wéi yǒu dào tōng shén  
wén jiàn   huā qíng lái rén