惜秋华 輠襔簪

清代 龚自珍
瑟瑟轻寒,正珠帘晓卷,秋心凄紧。瘦蝶不来,飘零一天宫粉。 莫令真个敲残,留傍取、玉妆台近。窥镜。乍无人,一笑平添幽韵。 芳讯寄应准。待穿来弱线,似玲珑情分。移凤褥,欹宝枕,露乾香润。 秋人梦里相逢,记欲堕、又还黏鬓。醒醒。海棠边、慰他凉靓。
qīng hán   zhèng zhū lián xiǎo juǎn   qiū xīn jǐn shòu dié lái piāo   líng tiān gōng fěn    
lìng zhēn qiāo cán   liú bàng zhuāng tái jìn kuī jìng zhà rén xiào píng   tiān yōu yùn        
fāng xùn yìng zhǔn dài chuān lái 穿 ruò xiàn shì 线   líng lóng qíng fèn fèng bǎo   zhěn qián   xiāng rùn      
qiū rén mèng xiāng féng   duò yòu hái nián bìn xǐng xǐng hǎi táng biān wèi liáng jìng