惜秋华

宋代 吴文英
路远仙城,自王郎去后,芳卿憔悴。锦段镜空,重铺步障新绮。凡花瘦不禁秋,幻腻玉、腴红鲜丽。相携。试新妆乍毕,交扶轻醉。 长记断桥外。骤玉骢过处,千娇凝睇。昨梦顿醒,依约旧时眉翠。愁边暮合碧云,倩唱入、六幺声里。风起。舞斜阳、阑干十二。
yuǎn xiān chéng   wáng láng hòu   fāng qīng qiáo cuì jǐn duàn jìng kōng   zhòng zhàng xīn fán huā shòu jīn qiū   huàn hóng xiān xiāng xié shì xīn zhuāng zhà   jiāo qīng zuì
zhǎng duàn qiáo wài zhòu cōng guò chù   qiān jiāo níng zuó mèng dùn xǐng   yuē jiù shí méi cuì chóu biān yún   qiàn chàng liù yāo shēng fēng xié yáng lán gān shí èr