惜秋华

宋代 吴文英
露罥蛛丝,小楼阴堕月,秋惊华鬓。宫漏未央,当时钿钗遗恨。人间梦隔西风,算天上、年华一瞬。相逢,纵相疏、胜却巫阳无准。和处动凉讯。听露井梧桐,楚骚成韵。彩云断、翠羽散,此情难问。银河万古秋声,但望中、婺星清润。轻俊。度金针、漫牵方寸。
juàn zhū   xiǎo lóu yīn duò yuè   qiū jīng huá bìn gōng lòu wèi yāng   dāng shí tián chāi hèn rén jiān mèng 西 fēng   suàn tiān shàng nián huá shùn xiāng féng   zòng xiāng shū shèng què yáng zhǔn chù dòng liáng xùn tīng jǐng tóng   chǔ sāo chéng yùn cǎi yún duàn cuì sàn   qíng nán wèn yín wàn qiū shēng   dàn wàng zhōng xīng qīng rùn qīng jùn jīn zhēn màn qiān fāng cùn